Vẫn còn đó nỗi đau cả đời mẹ mang theo. Người con trai đầu lòng đã hi sinh, rồi đứa con trai yêu quý tiếp theo mà mẹ đau từng khúc ruột đẻ ra cũng không còn quay về bên mẹ nữa. Run run nâng nhẹ vạt áo gạt giọt nước mắt như còn sót lại mẹ kể. Ngày đó chiến tranh ác liệt và tàn khốc lắm, thanh niên cả nước ai cũng sẵn sàng xung phong ra chiến trận. Mẹ cũng vậy, nghẹn ngào nuốt nước mắt vào trong để tiễn chồng, tiễn con ra mặt trận. Nhà nghèo, mẹ tự làm ruộng, mò cua bắt ốc sinh sống. Từng ngày mẹ vẫn mong mỏi được đoàn viên và sống hạnh phúc bên chồng, bên con. Rồi mẹ phải bấu chặt mười đầu ngón tay xuống đất, nấc lên từng tiếng bởi nỗi đau xé ruột gan khi biết tin hai người con trai đã nằm lại nơi chiến trường xa sôi.
Nỗi đau như đã tới đỉnh điểm. Mẹ im lặng hồi lâu, hít một hơi dài, đôi mắt không còn mơ hồ nữa, nhìn vào chúng tôi Mẹ nói : Các con của Mẹ biết không? Từ ngày đất nước độc lập cuộc sống của Mẹ không còn vất vả như trước. Đảng và Nhà nước đã chăm lo đặc biệt hơn đến mẹ. Mẹ biết ơn và yêu quý các con lắm.
Bài: Hoàng Tuấn Nam - PXI